Tôi đã đọc bài của BẠN CƠ ĐIỆN và tôi cũng muốn một đôi lời tâm sự:
Chúng ta đã già rồi!. Đúng chẳng có sức mạnh huyền diệu nào để chúng ta mãi ở tuổi thanh xuân cả, chúng ta có thể cùng nhau già đi cùng tuổi tác; nhưng nói về TINH THẦN thì có thể không "GIÀ" giống nhau đâu. Cám ơn Bạn đã có lời khuyên cho những "THẰNG" đang, đã là "MẦM NON VĂN ĐIỂN". Tôi cũng như Các Bạn- Đã già rôi, chinh vì thế nên rất HAM SỐNG; Tôi cũng vậy!, chỉ có điều tôi ham được sống dù chỉ một ngày; Đất Nước trong Hoà Bình, Xã Hội thật sự Dân Chủ và Văn Minh, ở đó không có NHỮNG NHÀ CHỨC TRÁCH chỉ lo chạy quyền và THAM NHŨNG.
Bạn ơi! già thì sẽ hay có Bệnh, nếu không lo chữa thì đúng là chỉ khổ con cháu thôi; có nhiều thứ bệnh của chúng ta con cháu sẽ "chỉ khổ" một vài ngày, một vài tháng, thậm chí cùng lắm chỉ một vài năm, nhưng có một thứ bệnh của chúng ta sẽ để CON CHÁU PHẢI KHỔ CẢ ĐỜI- Đó là BỆNH VÔ CẢM.Cứ thử tưởng tượng xem tất cả chúng ta vô cảm với mọi thứ trên đời này thì điều gì sẽ xảy ra?: Liệu có vui được với Cháu không, khi Bố Mẹ của nó chạy vỡ mặt để được gửi con vào một NHÀ GỬI TRẺ tử tế; và liệu có vui không nếu Bạn cứ thử Ốm và vào Viện bằng cái THẺ BẢO HIỂM Y TẾ xem sao?- Tôi tin rằng nếu bị Cao Huyết Áp mà Bạn không bị Vỡ Tim mới là lạ.
Khi chào đời chúng ta đều đã "PHẢI KHÓC", thì sông trong đời có phải nhỏ thêm vài giọt lệ cũng là điều bình thường thôi.Với lại trong cuộc sống niềm vui của người này đôi khi lại là nỗi khổ của người khác. Đó cũng là QUY LUẬT CỦA CUỘC SỐNG, Vậy thì Bạn cứ vui với niềm vui của Bạn đi, và để cho chúng tôi cũng được Vui với chứ- Chúng Ta tôn trọng lẫn nhau mà!.
Chào và chúc TẤT CẢ CÁC BẠN luôn VUI, KHOẺ và MÃI MÃI TRẺ TRUNG.
TAMSUcd

No comments:
Post a Comment